Ấn Tượng Việt Nam Trong Tôi

“Mỗi ngày đi làm đều thật yên tâm khi có Quý Ngài Biết Tuốt cầm lái”.

Đến Việt Nam làm việc gần 1 năm, sáng chiều đều được “Quý Ngài Biết Tuốt” (Mr. Know at all) đón đưa. Nhiều đồng nghiệp thấy hài hước khi nghe tôi đặt biệt danh cho anh tài xế hay chở tôi. Vì sao tôi lại gọi anh ấy như vậy ư? Thế thì bạn phải nghe câu chuyện hành trình tôi rồi!

Anh tài xế nói tiếng Anh “xịn”

Trước khi đến Việt Nam, các đồng nghiệp bảo tôi: “Tài xế người Việt không nói được tiếng Anh đâu”. Điều này làm tôi hơi e ngại trong vấn đề giao tiếp. Ấy thế mà hôm đầu gặp Quý Ngài Biết Tuốt, anh nói tiếng Anh sõi đến ngạc nhiên. Lại còn là rất chuẩn về giờ giấc, chưa bao giờ anh ấy trễ nải trong suốt 1 năm qua. Đó là điều tôi đánh giá rất cao ở anh.

Tuy nhiên, một điều mà tôi không mấy ấn tượng ở Việt Nam đó là thói quen hay bấm còi, tại đất nước tôi hầu như mọi người không làm vậy. Nhưng Quý Ngài Biết Tuốt không vậy, anh ấy rất nhã nhặn và luôn lịch sự khi tham gia giao thông. Hiếm khi tôi thấy anh ấy bấm còi, một “gentlemen” thật sự.

Tấm bản đồ sống của Sài Gòn

Đây là điều mà tôi thích nhất ở anh tài xế, ý tôi là Quý Ngài Biết Tuốt. Thời gian đầu khi đến Việt Nam, tôi rất háo hức về việc khám phá nơi đây. Nhưng tìm trên Google quả là không thể cho tôi được nhiều thứ mà tôi muốn khám phá. Chính anh ấy chỉ cho tôi biết ở đâu bán đồ ăn vặt Việt Nam ngon, đến đâu để ngắm hoàng hôn đẹp ở Sài Gòn. Biệt danh Quý Ngài Biết Tuốt ra đời từ đó và tôi thấy đó là cái tên khá dễ thương đấy chứ! Thỉnh thoảng anh ấy dạy tôi vài câu tiếng Việt và đặc biệt câu nói yêu thích nhất của tôi là “1, 2, 3 dô”.

Cảm ơn vì đã là người bạn đồng hành đáng yêu của tôi trong suốt một năm nay nhé, Quý Ngài Biết Tuốt!