Đời muôn lối, cứ đi và trải nghiệm thôi!

“7 năm cho một công việc, đến cùng một nơi trong hơn 2500 ngày, gặp gỡ chỉ từng ấy con người. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy ngộp thở khi chẳng dám thoát ra khỏi những điều quá đỗi quen thuộc”

CON NGHỈ VIỆC RỒI!

Chẳng ai dám tin một người luôn sống trong vùng an toàn lại có gan làm điều này. Học ngành gì cũng do ba mẹ chọn, ra trường thay vì “bay nhảy”, tôi lại làm cố định ở một công ty. Bạn bè dành cả tuổi trẻ để trải nghiệm, tôi dành cả thanh xuân bên chiếc laptop và những con số. Dễ hiểu cho sự bùng phát tích tụ theo năm tháng khiến ai nấy đều ố à!

Ủ MƯU CHO CHUYẾN “PHƯỢT” MỘT MÌNH

Ngày ấy, tôi chẳng biết mình cần gì, muốn gì. Ngày cứ nhàn nhạt trôi và chẳng có chút dư vị. Nhưng “sự bỏ việc” thì tôi dành hẳn 5 tháng để làm nó trở nên thú vị!

  • Điều đầu tiên cần làm cho kế hoạch đào tẩu là: Học lái xe hơi để làm hẳn hành trình “phượt” cho mình. Thế là chiều chiều tan làm lại chạy đến trung tâm lái xe. Sau 2 tháng, tôi có được tấm bằng lái xe B2.
  • Điều thứ hai là lên hẳn danh sách những nơi cần đi và những thứ sẽ khám phá. Ngoài ra, phải mua sắm các đồ phượt chuyên dụng nữa chứ!
  • Kế tiếp, chuẩn bị tạm biệt công việc thân thuộc và thông báo đến những người thân. Việc tạm biệt họ quả là không dễ dàng khi tất cả đều nghĩ tôi “điên”.
  • Cuối cùng, gom tất cả tiền tiết kiệm và đợi đến ngày được tung hoành đến nhiều vùng đất tại Việt Nam.

NGẮM NHÌN VIỆT NAM TRỌN VẸN BẰNG ĐÔI MẮT CỦA MÌNH

Hình thức phượt bằng xe hơi sẽ an toàn với một cô gái đi một mình như tôi. Việc cần làm là thuê chiếc xe “xịn” có GPS, wifi để kẻ mù đường này có thể sống sót.

Trên con đường lẻ bóng, không có nghĩa bạn cô đơn khi biết cách cởi mở với thế giới. Lái chiếc xe bon bon trên đường để thử qua nhiều cái “lần đầu tiên”:

  • Lần đầu bắt chuyện và đi chơi cùng người lạ – Những bạn trẻ tôi gặp trên đường đi. Họ phượt bằng xe máy, tôi phượt bằng xe hơi, họ trao tôi sự thân thiện, tôi đáp lại bằng sự niềm nở. Chuyến đi bỗng vui thêm với vài người bạn dí dỏm.
  • Lần đầu “nhậu” thịt chuột, ăn cháo rắn và uống bia hơi. Mỹ vị nhân gian là đây, so với các món đắt tiền thì có vẻ tôi hợp với mấy thứ bình dân.
  • Lần đầu nhìn ngắm vẻ đẹp Việt trong đôi mắt của bản thân: Một Việt Nam không màu mè, khoác lên mình chiếc áo hoang sơ, cùng những con người mộc mạc và chân chất. Từ cô bé bản làng nghèo khó, đến chị bán xôi ven đường. Tất cả đọng lại thứ vẻ đẹp dung dị, lại có thể đắm say đến nao lòng!

HÃY CHO PHÉP BẢN THÂN ĐƯỢC LẠC LÕNG TRƯỚC KHI BIẾT MÌNH MUỐN GÌ Ở CUỘC SỐNG!

Quan trọng hơn, tôi nhận ra một điều: Khi bạn mơ hồ về cuộc sống, hãy cho phép bản thân được bơ vơ và bước tiếp để biết mình cần gì ở cuộc sống. Hãy như tôi: Thuê một chiếc xe, vác ba lô để ngao du khắp nơi và trở về trong tâm thế cuối cùng tôi cũng nhận ra mình cần phải làm gì kế tiếp!